⭐⭐⭐⭐⭐, chắc chắn là phải 5⭐.

Là quyển thứ hai trong bộ Tội phạm trí tuệ cao của Tác giả Tử Kim Trần.

Biết trước hung thủ, biết trước cách thức gây án, biết trước chuyển biến tâm lý của các nhân vật nhưng không biết được ‘sự thật’.

Chu Triều Dương - Nhân vật chính của câu truyện, một cậu bé mới chỉ 14 tuổi. Cậu cùng hai người bạn trốn từ cô nhi viện vô tình quay lại được cảnh tượng giết người mà hung thủ đã dày công chuẩn bị như một vụ tai nạn. Bằng chứng duy nhất đưa hung thủ ra ánh sáng chính là đoạn video kia. Thay vì đưa đoạn video đó cho cảnh sát, 3 đứa trẻ lựa chọn cách tống tiền hung thủ.

Giọng văn đơn giản, dễ đọc, tình tiết truyện khá chặt chẽ, không lan man. Chu Triều Dương được tác giả xây dựng về chiều sâu nội tâm cũng như trí tuệ đủ sức nặng để trở thành một kiện tướng giải quyết thế cờ ẩn chứa 9 mạng người.

Đoạn kết làm mình suy nghĩ đến một vài điều:

  • Bản chất của con người có thay đổi hay không? Nghe hơi mâu thuẫn nhỉ 😅 Đã là bản chất, có nghĩa là đang đề cập đến những thứ vốn có, tồn tại ở dạng hiển nhiên(trong tiếng Anh là phải dùng thì hiện tại đơn để diễn tả đó 🤣). Vậy người bản chất là tốt nhưng do hoàn cảnh làm phải hoặc vô tình làm những việc xấu thì có còn là người tốt không? Có xứng đáng được cho cơ hội để họ tìm lại bản chất của mình hay không?
  • Những đứa trẻ nhỏ tuổi thông minh, biết rằng luật pháp sẽ không xử tội hình sự với chúng, liệu đây có phải là chế độ bảo hiểm cho những ý tưởng phạm pháp của trẻ vị thành niên hay không?
  • Định kiến gây ra những tư duy sai lầm. Định kiến trẻ em không thể gây ra những chuyện ‘kinh khủng’ cần được xóa bỏ trong xã hội phát triển như hiện nay. Điều nguy hiểm là trẻ em biết ‘hết mọi thứ’ và nhìn ‘hết mọi thứ’ qua một lăng kính hẹp. Chính vì như vậy, có khi trẻ em có thể còn gây ra những chuyện mà người lớn không dám làm ấy chứ? (Nhật Bản cũng đã hạ tuổi chịu trách nhiệm hình sự xuống 14 sau khi Sakakibara, 14 tuổi, giết hai mạng người và hành hung ba đứa trẻ khác nhưng chỉ bị đưa đến trại giáo dưỡng - nguồn: vnexpress)

Rate: ⭐⭐⭐⭐⭐